Tôi không màng t/àn t/ật đôi chân của Lâm Yến, vẫn kết hôn với hắn. Chúng tôi sinh được một trai một gái. Cho đến khi bạch nguyệt quang của hắn tìm đến tận nhà: "Yan ca ca, em không thể quên được ca." Hắn lại vướng víu không rời với bạch nguyệt quang như kiếp trước. Tôi thành toàn cho họ. Nhưng sau này, hắn đỏ mắt dồn tôi vào góc tường: "Vì sao chân ta không chữa được? Rõ ràng kiếp trước vẫn chữa được mà." Chỉ có thể nói, hắn trùng sinh quá muộn rồi.