Ta và Thẩm Khuyết thanh mai trúc mã, kết thành phu thê từ thuở thiếu niên, vốn là cặp đôi vàng ngọc khiến cả kinh thành ngưỡng m/ộ. Thế nhưng đúng sinh nhật ta, ngọn lửa cố ý gây ra từ tiểu tam của hắn đã biến ta thành trò cười khắp chốn kinh kỳ. Nàng ta giả vẻ yếu đuối nép sau lưng Thẩm Khuyết, giọng đầy đắc ý: "Nếu phu nhân trách tội, tiện thiếp xin quỳ tạ lỗi." Ta cầm chắc giới xích sau lưng, cười lớn đầy phóng khoáng: "Được lắm, quỳ ngay cho ta xem!" Phu quân định ngăn cản. Bốp! Một chiếc giới xích vung lên của ta tét rá/ch mặt hắn giữa phố phường. Làm ta mất mặt ư? Ta sẽ khiến hắn không còn mặt mũi!