Tính tình tôi vốn lạnh lùng, vô cảm. Tuy là công chúa, nhưng ai nấy đều gh/ét bỏ, kh/iếp s/ợ tôi. Chỉ có thị nữ A Tình không sợ ch*t, ngày ngày đều khen ngợi tôi. Vì nàng, tôi học cách mỉm cười, học làm người tốt. Thế nhưng vào ngày phụ hoàng ban hôn cho tôi, nàng lại bị ngũ muội triệu đi, bị nhục mạ đến ch*t. Chỉ vì phò mã phụ hoàng ban cho tôi, chính là người ngũ muội sớm đã để ý. Ngay cả khi tôi cầm đ/ao xông tới, nàng vẫn cười nhạo: "Một tì nữ thấp hèn, ch*t thì ch*t rồi, lẽ nào Tạ Triều Doanh nào dám gi*t ta đền mạng không?" Ha. Đền mạng? Đương nhiên phải bắt nàng đền mạng. Xét cho cùng, mất đi A Tình, ta chỉ là con chó đi/ên không xích mà thôi.