Kiếp trước, tôi nâng đỡ Quý Dữ Chiêu thực hiện chí lớn giữa mây xanh, đưa hắn lên địa vị cao sang đức trọng. Vậy mà hắn lại bảo làm chồng nuôi từ bé của tôi khiến hắn mất mặt, oán h/ận tôi cả đời. Kiếp này, Quý Dữ Chiêu trọng sinh liền đ/á/nh tráo tôi khi vừa chào đời chưa đầy hai ngày. Để tiểu thư giả chiếm mất thân phận của tôi, trở thành người vợ được hắn kén chọn kỹ lưỡng. Còn tôi bị ném trước cổng viện mồ côi, may mắn được một vị lão thủ trưởng nhặt về, nuôi nấng như hoa trong lồng kính. Gặp lại lần nữa, hắn là chồng nuôi bên cạnh tiểu thư giả, sống còn thua cả chó. Còn tôi là vị giáo sư trẻ phơi phới trong giảng đường. Quý Dữ Chiêu khóc lóc van xin tôi c/ứu hắn. Nhưng tôi chỉ nghiêng đầu, ngây thơ mà tà/n nh/ẫn đáp: "Anh cũng xứng?"