Ta tên Lăng Chiêu, Thất công chúa bị ghẻ lạnh nhất Nam Lương. Ngày chiếu chỉ hòa thân truyền đến, ta đang ngồi xổm trong sân sau lãnh cung, chẻ củi bằng tay không. Rầm! Khúc gỗ to bằng miệng bát vỡ đôi như d/ao ch/ém. Mặt hoạn quan truyền chỉ trắng bệt, còn thảm hơn cả mấy miếng đậu phụ thiu trên bàn ta. Người đời bảo son phấn là áo giáp cuối cùng của nữ nhi. Nhưng họ đâu biết, trong hộp trang điểm của ta giấu đ/ao, dưới lụa là gươm giáo. Hòa thân ư? Cũng tốt. Chẳng qua đổi chỗ chẻ củi thôi. Kết thông gia với lũ m/ù mắt nơi vương đình Bắc Địch, có khi... còn thuận tay hơn.