“Nếu không phải ngươi lên nhầm kiệu hoa, Uyển Nhi đã sớm thành thê tử của ta rồi. Ngươi làm lỡ cả đời ta cùng Uyển Nhi!”
Trong lúc thân thể tàn tạ vì tần tảo lao lực, ta sửng sốt nghe lời lẽ băng giá từ phu quân.
Sáu năm làm vợ chồng với Triệu Hoài Nhân, một tay nâng đỡ hắn thành thương nhân hoàng gia bậc nhất nước Yên, hóa ra vẫn không bằng nỗi tiếc nuối vì chưa cưới được người trong lòng.
Sáu năm trước, đáng lẽ gả vào phủ Hầu, ta lại lỡ bước lên nhầm kiệu hoa, buộc phải thành thê của Triệu Hoài Nhân - con trai nhà buôn.
Từ phu nhân thế tử trở thành vợ thương nhân, ta chưa từng hối h/ận. Không ngờ Triệu Hoài Nhân lại ôm h/ận bấy lâu.
Thật đáng buồn cười thay!
Một ngụm m/áu tươi phun ra, sinh cơ trong ta tắt ngấm.