Khi phu nhân qu/a đ/ời, ta nghe được suy nghĩ của nha hoàn Xuân Hạnh. "Độc dược phu nhân ban quả là hiệu nghiệm, đồ bệ/nh hoạn này rốt cuộc cũng ch*t rồi. Lát nữa nhân lúc hỗn lo/ạn lấy tr/ộm nữ trang, ngày mai ta sẽ chuộc thân rời khỏi phủ!" Miệng nàng khóc lóc thảm thiết, nhưng trong lòng lại đang ngâm nga khúc hát. Đó là lần đầu tiên ta hiểu ra. Người đời có thể vừa cười vừa đ/âm d/ao, vừa khóc vừa móc túi. Cũng tốt. Họ diễn, ta xem. Xem đã đủ, ta sẽ tự tay x/é tan sân khấu này.