Vị Đại Lý Tự Khanh tâm địa tà/n nh/ẫn muốn cưới bông hoa trắng nhỏ được Thái Phó nuôi dưỡng nơi thôn dã. Người người ở Thượng Kinh thành đều bảo ta thật đáng thương, bề tôi bất nhân như thế sao đáng gả? Về sau đêm đêm ngày ngày, ta đều phải vờn theo đường cong hông mê hoặc lòng người của hắn để chìm vào giấc ngủ. Kẻ ngoài cuộc sao hiểu thấu. Với hạng người như thế, ta chỉ h/ận không thể l/ột da x/é xươ/ng, nuốt chửng tận xươ/ng tủy.