Năm thứ năm phu quân trấn thủ biên cương, gửi thư về đòi lấy thứ thất. Hắn nói người con gái ấy phong thái uy dũng, cùng hắn sống ch*t có nhau. Lão thái quân tức gi/ận toan x/é thư, m/ắng hắn bất hiếu. "Lệnh Nghi, khổ cho con." Tôi lại nhẹ nhàng vuốt phẳng bức thư, ôn nhu khuyên giải: "Cháu dâu không khổ. Thế tử nơi đầu lưỡi d/ao, có người biết lạnh biết nóng hầu hạ cũng là phúc." Lão phu nhân cảm động nhìn tôi, lại đưa thêm bức thư tiến cử em họ làm quan. Năm năm qua, mượn thế quốc công phủ, tôi đã đưa huynh trưởng nhà mình thăng ba bậc, cửa hiệu mở khắp nửa kinh thành. Cố Bắc Xuyên yêu ai, liên quan gì đến ta? Chỉ cần hắn không ngáng đường thăng quan của cả nhà ta, ta tự khắc chẳng đối địch. Không ngờ ba tháng sau, hắn trở về. Chẳng mang theo người con gái ấy, lại hối hả đòi sinh đích trưởng tử với ta. "Oánh Nhi nói, không có lý nào để thứ tử ra đời trước đích tử. Chỉ khi nàng sinh trước, con nàng mới an toàn, khỏi phải gửi gắm dưới danh nàng."