Kinh Lạc thất thủ, nàng từng là thái tử phi, phải chịu nhục trước quân phản lo/ạn. Ngày kinh thành khôi phục, thái tử chê bạch ngọc nhuốm bùn, một mực hủy hôn. Ngay cả phụ thân cũng chê nàng làm nh/ục gia tộc, dùng gia pháp trừng ph/ạt rồi đuổi khỏi phủ đệ. Giữa mùa đông giá rét, thân tàn m/a dại, nàng gục ngã trên nền tuyết, tắt thở. Trước khi nhắm mắt, chỉ thấy trong màn tuyết trắng xóa, một người phi ngựa tới, ánh mắt đ/au đớn xót thương, ôm nàng vào lòng, dịu dàng khép mi cho nàng. Tỉnh dậy, nàng trở về năm mười bảy tuổi, lúc hoàng hậu ban hôn. Nàng cúi đầu từ tạ: "Thần nữ đa tạ ân điển của nương nương, nhưng Xuân Tầm đã... đã có người trong lòng." Hoàng hậu kinh ngạc: "Người ấy là ai, có thể khiến Xuân Tầm mê đắm hơn cả ngôi vị hoàng tử?" Hắn đương nhiên không sánh bằng hoàng tử cao quý. Nhưng kiếp trước, khi cả thiên hạ ruồng bỏ nàng, duy chỉ có hắn tôn trọng nàng, thương xót nàng, trân quý nàng. Như thế, đã đủ rồi.