Năm tôi bệ/nh ch*t, trưởng tử mười tuổi, ấu nữ mới sáu. Tang lễ được tổ chức cực kỳ long trọng, Hầu gia trước linh cữu thổ huyết, thề rằng "đời này sẽ không tục huyền". Khách khứa qua lại đều than thở tôi xuất thân đại tộc, vợ chồng hòa thuận, cả đời thuận lợi. Lẽ ra, tôi nên ra đi không hối tiếc. Thế nhưng trên đường Hoàng Tuyền, Bạch - Hắc Vô Thường lại thở dài bảo kiếp này tôi khổ tận, cho tôi đổi x/á/c trở lại nhân gian. Lúc này dương gian mới qua ba tháng, tôi thành tiểu thư thứ của quan ngũ phẩm, cũng là tân phu nhân sắp về nhà họ của Hầu gia.