Ta vốn là tiểu yêu trong núi. Độ kiếp thất bại, nằm vật vạ trước miếu hoang. Cô gái nhìn thấy ta, ngỡ là Sơn Thần hiển linh.
"Nương nương Sơn Thần, con sẽ thường xuyên đến thắp hương, tích công đức cho nương nương."
Về sau nàng quả nhiên ngày ngày tới miếu, còn chuyện trò cùng ta. Năm năm sau, người nhà tới đón nàng. Nàng sắp xuất giá, nhập cung làm hoàng hậu. Kinh thành tuy cách xa ngàn dặm, nhưng ta nghe nói hoàng thượng đối đãi với nàng rất mực tốt lành.
Năm thứ bảy nàng nhập cung, ta chuẩn bị độ kiếp lần nữa. Tin dữ bỗng truyền đến: nàng bị phế truất ngôi vị hoàng hậu, đày vào lãnh cung.
Khi ta tìm tới nơi, nàng đã bị vứt bỏ nơi gò tha m/a nửa tháng trời. Chỉ tìm được tiểu nữ nhi của nàng. Tiểu nữ hài thương tích đầy người, chỉ còn thoi thóp.