Ta cùng Tạ Cẩn Hành tựa đôi uyên ương thời lo/ạn. Ngày hắn đăng cơ, nghênh ta vào cung, cả Trường An Thành bừng sáng trong muôn trùng pháo hoa rực rỡ, cáo thiên hạ phong ta làm hoàng hậu. Nửa đời sau đó, chúng ta cùng hưởng vinh hoa, ân ái không rời. Khi ta lâm chung, nếu chẳng phải văn võ bá quan can ngăn, hắn đã buông ki/ếm tuẫn tình theo ta. Thiên hạ đều bảo hắn yêu ta đến đi/ên cuồ/ng. Ấy vậy mà tái sinh một kiếp, ta lại xem hắn như cỏ rác, tránh né chẳng kịp.