Ta từng làm một đời yêu phi. Gieo họa cho quốc gia, mê hoặc một đấng minh quân khiến hắn mê muội. Hắn bỏ trống hậu cung, phụ bạc thanh mai, trừng ph/ạt quần thần can gián. Sau nửa đời ngông cuồ/ng, Tạ Vọng Chi bỗng thốt: "Trẫm hối h/ận rồi." Hắn nhìn ta, ánh mắt tựa chế nhạo. "Vì ngươi mà từ bỏ Vãn Vãn, đ/á/nh mất thanh danh hiền đức, xem ra chẳng đáng." Chỉ tiếc thay. Kiếp này đâu còn đường lui. Khi trọng sinh về đêm dâng vũ cho tân đế. Ta trượt chân ngã khỏi bệ, bong gân cổ chân.