Ngày Thế Tử cùng Quý Nữ đính hôn, cũng là lúc ta bị đuổi khỏi phủ.
Ta từng khóc lóc nói ra việc đã chẩn được hỉ mạch.
Dùng th/ủ đo/ạn nh/ục nh/ã ấy, cuối cùng ta cũng được ở lại Hầu Phủ, làm thiếp cho Thế Tử.
May thay Thế Tử thương ta yêu ta, nửa đời ngắn ngủi cũng coi là hạnh phúc.
Nhưng đúng ngày đích tử do Quý Nữ sinh ra đỗ bảng vàng, Tạ Hoài Viễn say khướt.
Hắn vô tình thốt lên lời chân tâm:
"Ngươi xuất thân hèn mọn, đứa con sinh ra cũng ng/u độn, không bằng Hoài Ngọc một phần."
"Thuở ấy... đáng lẽ không nên cho ngươi vào phủ ta."
Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày bị đuổi khỏi phủ.
Tiểu đồng bên cạnh Tạ Hoài Viễn thấy ta ôm bụng, mặt mày tái nhợt, khẽ động dung:
"Cô nương có phải trong người không khỏe?"
Ta bình thản buông tay xuống.
Thủ thỉ đáp:
"Chắc do trời lạnh gần đây, tiểu nữ vô ý nhiễm hàn khí mà thôi."