Năm thứ ba làm thiếu nữ giả, quan binh đột nhiên bắt ta từ thôn quê về kinh. Đến nơi mới biết, hóa ra thiếu nữ thật vô cớ sẩy th/ai, Khâm Thiên Giám tính ra ta mệnh đeo sát khí, khắc quý nhân, bèn bắt ta về sám hối cầu phúc. Ta bị người ta ấn xuống đất dập đầu, bắt c/ắt m/áu chép kinh, huynh trưởng năm xưa đứng ngay bên nhìn xem. Đến khi mụ nương của thiếu nữ thật lên giọng trịch thượng tuyên bố với ta: - Thân phận thấp hèn, mỗi ngày phải chép kinh văn trăm lần, mới chuộc hết tội lỗi ngươi. Ta một chữ không chép, bị bỏ đói thoi thóp. Trước lúc ngất đi, bỗng nghe Thẩm Tư Viễn đang c/ầu x/in cho ta. - Tư Ninh nào có biết gì, mẫu thân cớ sao cứ muốn hại ch*t nàng? Lúc này ta mới hiểu, hóa ra ta mới chính là thiếu nữ thật, còn kẻ giả mạo lại là người khác. Thế là khi họ lại đến, ta châm lửa đ/ốt nhà thờ tổ. Nhưng không ngờ vừa mở mắt, ta đã trở về ba năm trước. Lúc này cha mẹ chưa vâng mệnh dẹp lo/ạn, tử trận sa trường. Ta liếc nhìn huynh trưởng đang chuẩn bị tòng quân xuất chinh. Rồi đột ngột quỳ sụp trước mặt song thân. - Con gái muốn tố cáo huynh trưởng thông địch b/án nước, tội đáng tru di!