Ngoại tổ phụ vì thông đồng với địch phản quốc, cả nhà bị xử trảm. Mẫu thân lao đầu t/ự v*n trước cổng Huyền Vũ. Cẩn Vương Vũ Văn Tiêu hủy hôn ước với ta, quay sang cưới tiểu thư giả mạo Thẩm Uyên Tâm. Phụ thân đuổi ta ra khỏi nhà. Ta dắt theo người em họ đi/ên dại lang thang đầu đường xó chợ, chịu đủ trò b/ắt n/ạt của bọn du côn. Trong bước đường cùng, Tạ Kinh Hành ra tay c/ứu ta. Hắn nói đã ngưỡng m/ộ ta từ lâu. Để chữa trị cho em họ, ta đành nhận lời gả cho Tạ Kinh Hành. Sau một năm hôn nhân, hắn đối đãi với ta vô cùng chu toàn. Lòng ta cũng dần rung động. Hôm ấy, ta pha chế xong hương an thần, mang đến thư phòng. Nhưng vừa tới ngoài cửa đã nghe thấy hắn trò chuyện với bằng hữu Kỳ Ngọc: "Mấy ngày nữa là giỗ nhà họ Hoắc, Thẩm Lưu Huỳnh tất đến chùa thắp hương. Cho người theo dõi sát sao, nhất cử nhất động của nàng đều phải báo lại cho ta!" Kỳ Ngọc thở dài: "Trước kia ngươi vì muốn Thẩm Uyên Tâm thành thân với Cẩn Vương mà nhúng tay h/ãm h/ại cả nhà họ Hoắc. Giờ đây lại đề phòng giám sát nàng như thế, chẳng lẽ ngươi đã động tâm?" Tạ Kinh Hành trầm mặc không đáp. Móng tay ta cắm sâu vào lòng bàn tay, lặng lẽ quay gót rời đi. Đêm đó, khi Tạ Kinh Hành cùng ta đắm chìm trong mây mưa. Ta rút con d/ao găm dưới gối, đ/âm xuyên cổ họng hắn.