Bọn cư/ớp sai người đưa một phong thư đến Hầu phủ, bảo Tống Ngạn Thần một mình ra ngoại thành c/ứu bạch nguyệt quang của hắn. Hạ nhân đưa thư đến tay ta. Kiếp trước, lúc thư được đưa tới, ta xem xong liền đ/ốt đi, bạch nguyệt quang ch*t. Tống Ngạn Thần biết chuyện, h/ận ta thấu xươ/ng, ngay cả đôi nhi nữ của ta cũng trở thành bàn đạp cho con trai bạch nguyệt quang. Kiếp này, ta chọn tôn trọng vận mệnh của người khác. “Mang thư đến cho tiểu hầu gia đi.” Tống Ngạn Thần xem thư xong, quả nhiên dựa theo lời trong thư, đơn thương đ/ộc mã xông vào sào huyệt bọn cư/ớp. Lúc hạ nhân tìm thấy hắn, hắn được khiêng về, toàn thân đầy m/áu, chân đã nát bét. Cái chân thứ ba. Tiểu hầu gia vốn ý khí phong phát trở thành kẻ què chân, không thể nhân đạo, phế vật, nhưng vẫn chẳng màng lời đàm tiếu đem mẹ con bạch nguyệt quang về Hầu phủ. Ta chủ trương, nâng bạch nguyệt quang của hắn lên làm quý thiếp, ngày đêm túc trực bên hắn hầu hạ bưng đái bưng phân.