Khi thích khách sắp đ/âm về phía Tô Hành, Tống Thanh U khóc lóc thảm thiết, lệ rơi đầy mặt: "Tỷ tỷ, người mau đi c/ứu Thái tử điện hạ đi!" Kiếp trước, ta vì Tô Hành mà đỡ một ki/ếm. Thánh thượng liền ban hôn cho ta cùng Tô Hành. Sau khi thành thân, hắn chán gh/ét ta tận xươ/ng tủy: "Nếu không phải năm đó ngươi cứ nhất quyết xông tới, phụ hoàng đã chẳng ban hôn cho ngươi." Ta cứ ngỡ hắn chỉ vì không thích ta, nghĩ rằng sau này mọi chuyện đều thuận theo ý hắn, ắt sẽ có ngày làm tan chảy tảng đ/á lạnh lẽo kia. Cho đến khi ở trong chùa cầu phúc, hắn lại đỡ một đ/ao thay cho thứ muội. Lúc sắp lâm chung, hắn nắm ch/ặt tay thứ muội mà thổ lộ chân tình: "Nguyện kiếp sau cùng nàng bạc đầu giai lão." Trở lại một kiếp, lòng ta quyết liệt, mạnh tay đẩy thứ muội ra ngoài: "Cơ hội tốt nhường này, vẫn là nên nhường cho muội vậy!"