Đang trên đường đi cầu phúc cho Thái tử thanh mai trúc mã, ta c/ứu được Tĩnh Vương Lý Nghiện đang trọng thương. Nữ tử c/ứu nam tử, lời đàm tiếu nổi lên bốn phía. Phụ thân nổi gi/ận lôi đình, ép ta dùng dải lụa trắng tự kết liễu. Bệ hạ hay tin, lập tức ban hôn cho ta cùng Lý Nghiện. Thái tử biết chuyện, vì lòng nóng như lửa đ/ốt mà ngã ngựa, băng hà. Lý Nghiện đoạt được thiên hạ, ta cũng đành cam phận làm Hoàng hậu của người, cả đời không chút sai sót. Thế nhưng người lại oán h/ận ta, nạp tiểu muội của ta vào cung, sắc phong làm Tây cung Hoàng hậu. Một triều hai hậu, ta trở thành trò cười. Thậm chí trước lúc lâm chung, người còn bày kế hại ta: "Trân nhi nên làm Thái hậu, có thể buông rèm nhiếp chính. Còn Thôi Mật... ban ch*t, bồi táng trong lăng tẩm của trẫm." Người muốn nắm tay ta, ta cau mày tránh né. Người thở dài: "Là quả đắng do chính nàng gieo xuống. Thuở ấy, nàng không nên c/ứu trẫm." Hóa ra, người vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện năm xưa. Ta mỉm cười, cũng đã hiểu thấu. Vậy nên, khi được quay lại thuở ấy, ta không còn c/ứu người nữa. Nhân quả này, ta chẳng muốn vướng bận thêm chi.