Khi ta sắp trút hơi thở cuối cùng, nghe thấy mẫu thân ngoài trướng khẽ hỏi một câu: "Đợi nó đi rồi, A Nhu vào cửa, danh phận sẽ an bài thế nào?" Lúc ấy cổ họng ta đầy m/áu, muốn gào lên mà chẳng thể thốt thành lời, chỉ đành trân trối nhìn tấm màn che đã ố vàng trên đỉnh giường. Bên ngoài lặng đi một chốc. Rồi tiếng Tần Nghiện vang lên, vẫn là giọng điệu bình thản, đầy lý lẽ như ngày thường: "Chẳng cần ủy khuất nàng ấy. A Nhu những năm qua, cũng chẳng dễ dàng gì." Hơi thở cuối cùng của ta, chính là tan đi vào lúc ấy. Khi mở mắt lần nữa, ta đang đứng trước cửa Phật đường, tay bưng bát yến sào vừa hầm xong, nóng đến mức đầu ngón tay tê dại. Bên trong truyền ra tiếng mẫu thân và muội muội Tống Nhu đang trò chuyện.