Lý Trinh khi lưu lạc chốn nhân gian đã cùng ta kết làm phu thê. Sau này, y trở về Đông Cung, lạnh lùng vứt bỏ ta mà rằng: "Ngươi và ta chẳng qua chỉ là duyên phận bèo nước, từ nay về sau không cần gặp lại." Năm sau, nghe tin có quý nhân vì người thương mà tích phúc, phát cháo c/ứu dân. Ta mang theo đứa con gái bệ/nh nặng tìm đến. Trên đài cao, đích tỷ nhận ra ta, lệ rơi đầy mặt tựa vào lòng Lý Trinh: "Điện hạ, mụ đàn bà kia ánh mắt bất thiện, thiếp có chút sợ hãi." Lý Trinh chẳng buồn liếc nhìn, lập tức hạ lệnh đuổi ta đi. Đêm đó gió tuyết mịt m/ù. Đến lúc ch*t, trong lòng ta vẫn ôm ch/ặt đứa con gái đã tắt thở từ lâu. Kiếp này làm lại, vị hôn phu của đích tỷ đến cầu thân, đích mẫu cũng đang ép ta gả cho Lý Trinh. Thế là, khi đích tỷ không cam tâm tìm đến, ta liền nói: "Chi bằng chúng ta đổi người mà gả."