Đại tỷ của ta là bậc mẫu nghi thiên hạ, giữ ngôi Hoàng hậu. Nhị tỷ của ta là vị tướng quân lẫy lừng chiến công. Còn ta lại là kẻ bất tài vô dụng nhất, ngày ngày không lo chính sự, chỉ biết lăn lộn chốn giang hồ cùng hạng người tạp nham. Sau này, bậc mẫu nghi thiên hạ ấy trở thành yêu hậu, bị bức đến bước đường cùng mà gieo mình từ trên thành cao. Vị tướng quân lẫy lừng chiến công kia bị vu tội phản quốc, chính tay đồng liêu cũ đ/âm xuyên thân thể. Để b/áo th/ù cho các nàng, ta tìm đến kinh thành. Vừa đặt chân vào cửa thành, liền chạm mặt vị Lục hoàng tử mang tiếng x/ấu xa. Nghe đồn hắn tính tình quái gở, làm việc tùy hứng. Quả nhiên là thế, hắn kề ki/ếm vào cổ ta, cười bảo: "Nghe nói ngươi biết xem bói, vậy hãy xem cho ta. Nếu đoán đúng, thăng quan phát tài; nếu đoán sai, lấy mạng ngươi." Ta cũng mỉm cười, ta vốn chẳng biết xem bói, nhưng lại giỏi trò bịp bợm: "Điện hạ ấn đường đen kịt, e rằng mệnh chẳng còn dài. Nhưng nếu điện hạ giữ ta bên mình, ta chắc chắn có thể giúp điện hạ chuyển nguy thành an, gặp dữ hóa lành."