Khi ta được tìm về phủ, kẻ giả mạo đã cùng vị hôn phu ân ái mặn nồng. Người trong phủ đều đề phòng ta, sợ ta cư/ớp đoạt hôn ước. Chỉ duy kẻ giả mạo đứng ra mà rằng: "Đây vốn dĩ là vật của tỷ tỷ, ta không thể tiếp tục chiếm giữ." Kiếp trước, ả cũng để lại mảnh giấy như thế rồi bỏ nhà ra đi. Chẳng ngờ giữa đường gặp sơn tặc, mất đi tính mạng. Người đời đều bảo rằng, chính ta đã hại ch*t ả. Phụ mẫu hối h/ận vì tìm ta, huynh trưởng m/ắng nhiếc ta là kẻ mang tai họa. Phu quân tôn bài vị của ả làm chính thê, đối đãi với ta bằng ánh mắt lạnh lùng. Cả đời ta uất ức mà ch*t. Nay trọng sinh về ngày nhận thân, ta liền vứt bỏ ngọc bội trong tay mà nói: "Các người nhận lầm người rồi."