Đêm trước ngày đăng cơ, Thiên tử hạ mình giá lâm đến tẩm phòng của ta, hỏi xem ta có tâm nguyện gì. Ta khẽ chỉnh lại chiếc áo choàng lông cáo trên thân, đáp: "Thiếp muốn làm Hoàng hậu." Thẩm Trác trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Ôn thị quản lý vương phủ bao năm nay, chưa từng xảy ra sai sót." Ta cúi đầu: "Vậy hoặc là, người đừng bao giờ triệu hạnh Ng/u phi nữa." Lần này, chàng nhíu mày: "Huynh trưởng của Ng/u phi trấn giữ Tây Bắc, có công tòng long." Thế là ta khẽ mỉm cười: "Vậy thiếp chẳng còn tâm nguyện gì nữa." Thẩm Trác nhìn ta thật sâu, khẽ thở dài: "Yểu Yểu, chớ làm khó trẫm." Ta ngồi lặng lẽ bên cửa sổ suốt đêm, đợi đến khi mặt trời mọc, tiếng chuông đại lễ đăng cơ vang vọng khắp cả kinh thành Thượng Kinh. Ta vẫy tay gọi tiểu thái giám đang ngủ gật bên cạnh, ném cho hắn một nắm hạt vàng: "Giúp ta chuyển lời đến Vinh Thân vương, cứ bảo rằng trong tay ta có một đạo thánh chỉ do Tiên đế để lại."