Trẫm sống lại trước ngày hòa thân ba khắc. Khi tỉnh giấc, cung nhân dâng bát canh an thần tới tận tay. Chén sứ trắng mỏng manh, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Qua làn sương mờ, trẫm thấy Hoàng hậu ngồi dưới cửa sổ, đang tỉ mẩn chỉnh sửa phượng quan. Phượng quan đặt trên dải lụa đỏ, đôi cánh vàng rủ xuống, phản chiếu gương mặt trẫm tái nhợt. Kiếp trước, chính vì uống bát canh này, đội chiếc mũ phượng này mà trẫm bị đưa tới Bắc Sóc. Ba tháng sau, một cỗ qu/an t/ài trắng được đưa về Chiêu quốc. Hoàng huynh Tiêu Cảnh Hoài ôm lấy qu/an t/ài của trẫm trước cổng thành, khóc đến mức đứng không vững. Văn võ bá quan đều khen ngợi tình huynh muội thắm thiết. Ngày thứ ba, huynh ấy lấy cớ cái ch*t của trẫm mà dẫn binh Bắc ph/ạt. Nửa năm sau, huynh ấy ngồi vững ngôi vị Đông cung. Hoàng hậu ngước nhìn trẫm, hốc mắt đỏ hoe: 'Đến Bắc Sóc, chớ có tùy hứng'. Kiếp trước, bà cũng từng nói với trẫm như vậy. Khi ấy, trẫm ngỡ bà không nỡ rời xa. Mãi về sau, trẫm mới hiểu được lý do đôi mắt đỏ hoe ngày đó. Thứ bà sợ chẳng phải đường xa Bắc Sóc. Thứ bà sợ chính là cái ch*t của trẫm, vốn chẳng giống một t/ai n/ạn.