Ngày đại hỷ, phu quân bỏ ta mà đi. "Kiếp trước, nàng chẳng những hạ đ/ộc khiến ta tuyệt tự. "Lại còn sinh hạ hài tử của kẻ khác để kế thừa tước vị gia sản của ta. "Nàng quả thực tội đáng muôn ch*t!" Lời hắn buộc tội ta thật hoang đường. Ta vốn là bậc nữ tử đoan trang hiền thục nức tiếng kinh thành. Sao có thể làm ra chuyện nghịch lý trái đạo như thế. Hắn không biết nghĩ đến điều chi, bỗng chốc mắt đỏ hoe. "Thiến Nương yêu ta tận xươ/ng tủy, cũng vì ta cưới nàng mà tuyệt vọng uống th/uốc đ/ộc t/ự v*n. "Kiếp này, ta muốn cưới nàng ấy làm thê tử, hôn sự của ta và nàng đến đây là chấm dứt!"