Ngày thiếp cùng Chu Lệnh Nghi về nhà mẹ đẻ, chàng đột ngột rời tiệc. Nghe tin nữ học trò Liễu Tích Ngôn của chàng trong khuê phòng chẳng có ánh nến, thiếp liền níu tay chàng mà rằng: "Chi bằng để nô tỳ mang đèn lồng sang cho Liễu tiểu thư, lại sai người khiêng kiệu nhỏ đến đón..." Chu Lệnh Nghi nhíu mày c/ắt ngang lời thiếp, lắc đầu đáp: "Nàng ấy khác với nàng, tính tình vốn nhát gan. Đêm hôm tối tăm, nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói thế nào với gia quyến nàng ấy? Đó chính là lỗi của bậc làm thầy." Thiếp khẽ cười: "Nàng ta rốt cuộc là sợ tối, hay là muốn chàng đến bầu bạn?" Chàng cho rằng thiếp đang vô cớ gây sự, sắc mặt chợt biến đổi, xoay người định bước đi. Thiếp lại gọi với theo: "Chu Lệnh Nghi, hôm nay nếu chàng bước chân ra khỏi cửa này, chúng ta liền hòa ly." Ánh mắt chàng dừng lại trên bụng thiếp: "Nàng hãy bình tâm, tức gi/ận không tốt cho hài nhi trong bụng." Nói đoạn, bóng lưng chàng vội vã khuất dần nơi cuối hành lang. Những lần tranh cãi trước kia, đều là thiếp cúi đầu trước. Nhưng lần này, thiếp sẽ chẳng bao giờ quay đầu lại nữa.