Gả đi nửa năm, phu quân đã tử trận nơi sa trường, thi cốt chẳng còn. Tại linh đường, thiếp thân mặc đồ tang trắng, khóc đến x/é lòng. Kẻ kẻ khuyên thiếp nén bi thương, người người cảm thán: "Phu nhân quả là tình thâm." Thừa lúc chẳng ai để ý, thiếp lén nhét chiếc khăn tay tẩm nước tỏi vào trong tay áo. Hừ, cái gọi là trung trinh ư? Lâm Triệt tên kia giả ch*t để song túc song phi cùng người trong lòng, lại còn muốn thiếp ở vậy thủ tiết cho hắn sao? Nằm mơ! Thiếp sớm đã nhắm sẵn mối tiếp theo rồi. Vừa mãn tang, liền cải giá! Đi ngang qua Phật đường, thấy mẹ chồng thủ tiết sáu năm, đang ngẩn ngơ nhìn Bồ T/át. Thiếp ló nửa cái đầu vào trong: "Mẹ, cha của người tình nhỏ của con cũng đang đơn chiếc, hay là... mẹ cùng con cải giá đi?"