Thiếp vốn là nữ nhi mồ côi song thân. Trớ trêu thay lại mang dung nhan tựa phù dung, khiến nam tử phải ngày đêm tơ tưởng. Vừa mới đến kinh thành nương nhờ di mẫu ngày đầu, hai vị biểu huynh đã vì tranh giành thiếp mà đ/á/nh nhau sứt đầu mẻ trán. Di mẫu m/ắng nhiếc thiếp là đồ hồ ly đê tiện, toan đem b/án vào thanh lâu. Biểu tỷ che chắn thiếp phía sau, lạnh mặt đối đáp với di mẫu: "Rõ ràng là hai vị đệ đệ bị sắc dục mê hoặc, mẫu thân cớ sao lại trách cứ biểu muội?" Khi ấy biểu tỷ đã trúng tuyển tú nữ, chỉ đợi ngày cập kê là tiến cung làm phi. Di mẫu không dám trách ph/ạt tỷ ấy, đành buông tha cho thiếp. Biểu tỷ che chở thiếp trọn ba năm, trước khi nhập cung còn tự tay sắp xếp nơi ở riêng cho thiếp. "Đợi tỷ tỷ ở hậu cung vững chân, tất sẽ tấu thỉnh hoàng thượng ban cho muội muội một mối hôn sự tốt lành." Thiếp chẳng đợi được chiếu chỉ ban hôn, lại đợi được di mẫu tìm đến. Vốn tưởng người là đến tìm thiếp trả th/ù. Nào ngờ vừa bước qua ngạch cửa, người đã quỳ sụp xuống đất.