Kiếp trước, Tần Dữ cùng thanh mai trúc mã cãi cọ, sơ ý rơi xuống vực sâu. Ta c/ứu Tần Dữ, chàng liền cưới ta để báo đáp. Ngày thành thân, thanh mai của chàng giữa đám đông ngăn cản hôn lễ. "Tần Dữ, chàng oán ta khiến chàng rơi xuống vực, ta đền mạng cho chàng!" Nàng ta quay người rời đi, tại nơi Tần Dữ rơi xuống mà gieo mình t/ự v*n, thảm tử tại chỗ. Sau khi thành hôn, Tần Dữ ngày ngày lạnh nhạt, coi ta như kẻ th/ù. "Nếu chẳng phải vì cưới nàng, Vi Vi sao đến nỗi nhảy vực?" "Ngày đó ta rơi xuống vực, vốn chẳng đến mức mất mạng, Vi Vi chắc chắn sẽ tìm thấy ta, nàng đối với ta có ân nghĩa gì chứ?" "Nếu có kiếp sau, nàng chớ có quản ta nữa!"