Ta vốn tin vào nhân quả, lại là kẻ kiên nhẫn nhất. Kế mẫu ph/ạt ta quỳ nơi từ đường giữa tiết đông chí, khiến ta mang b/ệnh căn. Ta chẳng hề mách lẻo, chỉ đợi đến khi con trai bà ta vướng vào thói c/ờ b/ạc, liền thuận tay trả n/ợ, đứng ra bảo lãnh cho y. Đến khi y n/ợ nần chồng chất, hai mẹ con bị tộc nhân trục xuất, lưu lạc làm kẻ ăn mày, rồi ch*t cóng nơi miếu hoang. Ta mang lòng từ bi thu liễm thi hài cho họ, thành bậc sống Bồ T/át được người người tán tụng. Năm năm sau, phu quân vốn tự xưng là kẻ thanh cao, dẫn về một đứa trẻ năm tuổi, bảo là con của ân nhân. Chàng thà để con gái ruột chịu ủy khuất, cũng phải dốc hết sức mình trải đường cho đứa trẻ ấy. Ta nhìn đôi mày mắt của đứa bé kia giống chàng tới bảy phần, liền mỉm cười. Bồ T/át đã nhắm mắt, Diêm Vương cũng nên đến thu mạng kẻ đó rồi.