Nhân việc rơi xuống nước, Hạ Trăn từ hôn cùng ta, quay sang cưới muội muội. Ta một mình gả xa đến tận biên thùy phía Bắc. Nửa đời gian truân, đến ch*t cũng chẳng thể quay về kinh thành. Lúc lâm chung, lại nghe tin muội muội cùng Hạ Trăn trở thành đôi oan gia. Hắn luôn đem muội muội ra so sánh với ta. Khiến nàng gi/ận, làm nàng uất ức, hại nàng mấy phen sẩy th/ai, thân x/ác tàn tạ. Ta thở dài một tiếng, rồi trút hơi thở cuối cùng. Khi mở mắt ra lần nữa, thế mà lại trở về đúng ngày đại hôn của muội muội và Hạ Trăn. Hạ Trăn trước mặt mọi người gi/ật phăng hỉ phục của muội muội, giơ tay toan khoác lên người ta. "Ta quyết không dung kẻ tâm địa đ/ộc á/c như ả vào cửa, chỉ có đích nữ nhà họ Tiết mới xứng làm chính thê của ta!" Ta vung tay, giáng một cái t/át trời giáng vào mặt hắn. "Nữ tử nhà họ Tiết ta từ bao giờ đến lượt kẻ bẩn thỉu nhà ngươi chọn lựa kén cá chọn canh?"