Ta cùng mẹ chồng là Trưởng công chúa vốn là kẻ tám lạng người nửa cân, gặp nhau như cá gặp nước. Bà ham mê sắc đẹp, ta lại tham lam tiền tài. Thế là bà chống lưng cho ta, mặc sức để ta hoành hành ngang ngược, vơ vét của cải đến đầy ắp túi. Ta thay bà sưu tầm mỹ nam khắp thiên hạ, tiện thể ban phúc cho các vị quý phụ cô đơn chốn kinh thành, giúp họ tìm lại mùa xuân thứ hai. Phu quân Phó Tử Du thường nhìn ta đầy oán trách: 'Có đôi khi ta thật sự cảm thấy, nàng gả cho ta chỉ vì mẫu thân ta mà thôi.' Ta không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ lại vì kẻ văn không xong võ không nổi, tướng mạo tầm thường lại nhu nhược như chàng sao? Ta vừa qua loa gật đầu, vừa đưa cho Lý phu nhân nhà Hộ bộ thị lang một lá bài tốt, cười tủm tỉm nói: 'Phu nhân vận khí thật tốt, nghe đâu Lý đại nhân sắp được thăng chức, đúng là quan trường lẫn sò/ng b/ạc đều đắc ý.' Phu quân gi/ận dỗi bỏ đi, chạy đến Giang Nam vẽ tranh. Ba năm sau, chàng dẫn theo một mỹ nhân về kinh, đòi hưu thê để cưới người khác. Mẹ chồng từ trong lòng mỹ nam ngẩng đầu lên: 'Đứa con này của ta e là phế rồi, con mau mau hòa ly với nó đi. Ta nhận con làm nghĩa muội, sau này nam tử chốn kinh thành này con cứ mặc sức mà chọn.' 'Nghịch tử, còn không mau dập đầu dâng trà cho dì con?'