Ta cùng thúc phụ trấn thủ biên cương đã năm năm, muội muội ruột th!t ở kinh thành bêu rếu ta cũng ngần ấy năm. Nàng ta rêu rao rằng ta từ nhỏ đã ngang ngược kiêu căng, không những cư/ớp đoạt y phục trang sức của nàng, mà còn hễ không vừa ý là vung tay t/át tai. Ta vốn chẳng ở kinh thành, vậy mà thanh danh đã thối nát đến mức ai ai cũng hay biết. Năm năm sau, ta phụng chỉ hồi kinh thành để cử hành hôn lễ. Muội muội giả nhân giả nghĩa đứng trước phủ đón chờ. Ta chẳng nói chẳng rằng, vung tay t/át thẳng vào mặt nàng ta: "Muội muội đã nhọc công rao giảng thay ta như thế, ta lẽ nào lại không thực hiện cho trọn cái danh tiếng này!"