Tại hầu phủ ký cư đã ba năm, bởi dung mạo diễm lệ, kẻ trên người dưới đều bàn tán rằng ta sinh ra đã mang mệnh thiếp. Thế nhưng ngày đêm ta vẫn luôn toan tính tìm một chốn nương tựa tử tế. Vì lẽ đó, ta trăm phương ngàn kế lấy lòng các tiểu thư trong phủ. Duy chỉ có thế tử luôn dội gáo nước lạnh vào ta, mỗi lần chạm mặt, tất là ánh mắt lạnh lùng mỉa mai: “Dẹp bỏ tâm tư đi, thân phận như ngươi, làm thiếp cho ta cũng chẳng xứng.” Chỉ là, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc làm thiếp của chàng. May thay, các tiểu thư thật lòng nhân nghĩa. Nhị tiểu thư dắt huynh trưởng của bạn thân tới, Tam tiểu thư tiến cử đệ đệ của kẻ theo đuổi mình, ngay cả Tứ tiểu thư mới bốn tuổi đầu, cũng níu lấy tay áo ta, muốn nhét vị tiên sinh dạy đàn cho ta. Cho đến một ngày, ba nhà mai mối cùng lúc ghé thăm. Thế tử mắt đỏ hoe, chặn ta nơi hành lang, giọng khàn đặc: “Trong mắt nàng… từ trước tới nay chưa từng có ta sao?”