Thiếp thân khi hạ sinh nữ nhi đã trải qua cơn thập tử nhất sinh, khó lòng mang th/ai lần nữa. Tiêu Tĩnh quỳ bên mép giường khóc lóc thảm thiết, thề thốt cả đời này chỉ cần có thiếp và nữ nhi là đủ. Chỉ cần thiếp bình an vui vẻ, chàng nguyện ý nhận con nuôi từ chi thứ để kế thừa tước vị. Thế nhưng năm năm sau, vào ngày sinh thần của nữ nhi, chàng lại nâng niu dìu một ả đàn bà đang mang th/ai bước vào cửa. 'Hoa Như, trong bụng Thiến Nương đã có cốt nhục của ta, đợi khi hài nhi chào đời, ghi tên vào danh nghĩa của nàng, có được chăng?' Đêm hôm đó, thiếp nhận được hai phong mật thư. Một phong từ mẫu thân: 'Con gái chớ sợ, nương sớm biết lời thề của lũ đàn ông không thể tin, năm năm trước đã hạ đ/ộc tuyệt tự cho Tiêu Tĩnh! Hắn giờ đây chính là kẻ vô dụng không thể có con!' Một phong từ tiểu thúc Tiêu Tự: 'Tẩu tẩu chớ hoảng, đệ sớm biết huynh trưởng là kẻ thất tín, đã lén lút khiến huynh ấy không thể có hậu duệ, chỉ mong tẩu tẩu giữ đúng lời hứa, sớm ngày nhận con của đệ làm thế tử.'