Khi Hứa An Tuế lìa đời, ngoài hiên tuyết phủ trắng xóa. Cả đời nàng sống vô cùng hiển hách. Hiển hách đến mức nào ư? Phu quân Chu Hoài Cẩn làm quan đến tam phẩm, mẹ chồng gặp ai cũng tán tụng nàng hiền thục đảm đang, chị em dâu thấy nàng đều cung kính gọi một tiếng tẩu tẩu. Sổ sách trong phủ một tay nàng quản, nhân tình thế thái một tay nàng lo, sóng gió hậu trạch một tay nàng dẹp yên, ngay cả những chặng đường quan lộ hiểm trở của Chu Hoài Cẩn, đều là nàng âm thầm cậy nhờ, đưa tiền, hạ mình cầu cạnh, từng chút một trải đường cho người. Người đời đều bảo, Hứa An Tuế thật có phúc. Chỉ riêng Hứa An Tuế tự hiểu, cái phúc này thật hao tổn mệnh số. Khi nàng trút hơi thở cuối cùng ở tuổi ba mươi mốt, quản gia còn đang đợi nàng đối chiếu sổ sách, thang th/uốc của mẹ chồng vẫn đang đun trên lò, áo mùa đông của tiểu nhi tử mới c/ắt được nửa, quan phục của Chu Hoài Cẩn vẫn chưa kịp ủi phẳng. Đáng trách nhất là, nàng chợt nhớ ra, thuở mười lăm tuổi từng muốn ăn món tô tô lạc hấp đường ở phía nam thành, mà mãi chẳng được ăn. Bởi ngày ấy phải đi gặp Chu Hoài Cẩn. Sau này thành thân, phải quản gia. Lại sau nữa sinh con, phải nuôi con. Cứ thế nối tiếp, nàng chẳng còn lại gì. Trước lúc lâm chung, Hứa An Tuế nghĩ, sớm biết thân x/ác này mong manh đến thế, thuở ấy đáng lẽ nên ăn món tô tô lạc kia trước. Mở mắt lần nữa, nàng đã trở về năm mười lăm tuổi.