Quận vương thế tử tuyển phi, mẫu thân dâng bức họa của ta cùng trưởng tỷ để chờ chọn lựa. Chẳng bao lâu, dân gian đồn rằng thế tử đã ưng ý nữ tử họ Giang. Trưởng tỷ dung mạo tuyệt thế, lại luôn khiêm nhường: "Muội muội dung nhan hơn tỷ, hẳn là thế tử đã chọn muội". Nửa tháng sau, thế tử chẳng may m/ù lòa. Người sai kẻ hạ nhân truyền lời, hỏi ta có còn nguyện ý gả đi chăng. Ta đáp thuận. Sau khi thành thân, vì mắt không thấy, ngũ quan chàng lại càng nhạy bén. Những đêm ân ái, lúc tình nồng, chàng khàn giọng gọi: "Âm Âm... Âm Âm". Tình ý sâu đậm nhường ấy, khiến ta chẳng thể không lún sâu. Nào ngờ ngày chàng sáng mắt, ánh nhìn đầu tiên dành cho ta đầy vẻ kinh ngạc: "Sao lại là nàng?". Từ đó về sau, chàng đối với ta lạnh nhạt vô cùng. Trong thư phòng lại bày đầy tranh vẽ của trưởng tỷ. Lúc lâm chung, chàng dặn dò phân phát hết gia sản, duy chỉ có những bức họa ấy là được táng cùng. Ta cung kính cả đời, cuối cùng trở thành trò cười cho thiên hạ. Mở mắt lần nữa, bức họa trong tay mẫu thân vừa mới trải ra.