An Vương gặp thích khách tại ngoại ô kinh thành, ta đi ngang qua tình cờ c/ứu mạng ngài. Bệ hạ hay tin liền cảm thán đây là thiên duyên ban tặng, hạ chỉ ban hôn cho ta và An Vương. An Vương do dự một khắc, rồi quỳ xuống tiếp chỉ. Sau khi thành thân hai mươi năm, đôi ta từ chỗ tương kính như tân cuối cùng đi đến cảnh nhìn nhau mà chán gh/ét. Đến tận lúc ngài lâm chung, mới thổ lộ lời thật lòng: 'Cả đời này ta đều nhẫn nhịn, ngỡ rằng nàng và Thư Nguyệt là biểu tỷ muội, tính tình chắc hẳn chẳng khác biệt là bao, nên mới đáp ứng mối hôn sự của Tiên đế.' 'Nào ngờ nàng lại chẳng bằng một phần mười biểu tỷ, thô bỉ không ra gì, chẳng có lấy nửa phần phong thái của nữ tử thế gia.' 'Ta thà rằng năm đó nàng đừng c/ứu ta, để ta ch*t nơi ngoại ô, còn hơn là bỏ lỡ nửa đời người với Thư Nguyệt.' Trọng sinh trở về ngày Bệ hạ ban hôn, ta quỳ xuống dập đầu: 'Thần nữ từ nhỏ tính tình phóng khoáng, không tài không đức, thực sự không thích hợp làm An Vương phi.'