Ta cùng Bùi Nhượng đính ước đã ba năm, song ngày cử hành hôn lễ cứ mãi trì hoãn. Mỗi khi ta gặng hỏi, chàng chỉ thản nhiên đáp: "Chưa phải lúc." Cho đến ngày nọ, ta đứng dưới hiên nghe được lời đối thoại giữa chàng và tỷ tỷ. "Trong buổi yến tiệc thưởng hoa, A Nguyên sẽ bị kẻ khác xô xuống hồ lạnh, việc này là thật sao?" "Nàng ngày ngày đến tửu lâu m/ua bánh quế hoa, chẳng lẽ chỉ để lén nhìn tiểu công gia kia một cái?" "Chuyện tại ngôi miếu hoang năm ấy... rốt cuộc là ta đến muộn. Ta cố sức muốn quên đi, nhưng... lòng vẫn không cam tâm. Mỗi khi gần gũi A Nguyên, lòng ta lại đ/au như c/ắt, ta... sẽ cố gắng kiềm chế." Những điều trong lời nói ấy, đều là tỷ tỷ dựa vào kiếp trước mà dạy chàng cách tránh né. Chuyện xưa từng việc đều ứng nghiệm, chỉ trừ điều cuối cùng. Ta tìm đến trước mặt chàng, nói rõ sự tình: "Đêm đó tại miếu hoang hai năm trước, chẳng có chuyện gì xảy ra cả." Chàng chậm rãi rút bàn tay ta đang nắm lại, rũ mắt không lời. Hồi lâu sau, mới khàn giọng đáp: "A Nguyên, ta tin nàng."