Thân thiếp vốn là kẻ hầu thiếp lâu năm. Sau khi lão gia quy tiên, thiếp ở lại phủ đệ để an dưỡng tuổi già. Tân chủ mẫu lại là kẻ nhu nhược, để cho ngoại thất lấn lướt trên đầu, khiến phu thê ly tán, gia đạo bất an. Thiếp thực tình không đành lòng nhìn cảnh ấy, quyết tâm ra tay giúp đỡ. Nàng ta đôi mắt đẫm lệ, nửa tin nửa ngờ mà rằng: "Ả đàn bà kia tâm cơ thâm sâu, phu quân lại một lòng che chở, chỉ bằng ngươi..." Thiếp đắc ý mỉm cười: "Chớ xem thường ta, lão gia năm xưa thê thiếp đầy đàn, cớ sao nay chỉ còn lại một mình ta, người có biết vì sao chăng?"