Trưởng tỷ lén lút thư từ cùng một gã thư sinh, không may bị người ngoài nhặt được. Nàng ta khóc lóc c/ầu x/in ta: "Chiêu Chiêu, phụ mẫu xưa nay yêu thương ngươi nhất, ngươi hãy giúp đỡ tỷ tỷ." Thế là, ta đứng ra nhận lấy tội danh này, chịu gia pháp, h/ủy ho/ại thanh danh. Chẳng ngờ Đông cung lại đưa sính lễ tới. Hóa ra gã thư sinh kia chính là đương triều Thái tử M/ộ Dung Quyết. Sau khi thành thân, người cũng từng vì ta mà hạ mình, sủng ái vô ngần. Cho đến trước khi trưởng tỷ lâm b/ệnh qu/a đ/ời, một bức tuyệt bút dâng lên ngự án. Thiên tử nổi gi/ận, khiến ta nửa đời chịu đựng khổ sở. Người trói ta trên long sàng, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc: "Tội khi quân còn chẳng sợ, chút đ/au đớn nơi khuê phòng này, Hoàng hậu khóc cái gì?" Người h/ận ta chiếm mất vị trí của trưởng tỷ, nhưng lại chẳng chịu ban cho ta một cái ch*t thống khoái. Vì thế, trở về đúng ngày trưởng tỷ c/ầu x/in ta. Ta dứt khoát lắc đầu: "Tỷ tỷ, chính tỷ hãy tự đi tìm phụ mẫu mà thú tội đi. Ta sẽ c/ầu x/in cho tỷ."