Bùi Độ có ba món chí bảo. Một là ngôi cửu ngũ, hai là bùa hộ mệnh mẫu phi để lại, ba là thần đan trị bách b/ệnh. Chàng truyền ngôi cho hoàng tử do hoàng hậu hạ sinh, ban bùa hộ mệnh cho quý phi. Chàng nói: "Hoàng hậu cùng trẫm kết tóc nhiều năm, nàng ấy chỉ có nguyện vọng này". "Ca ca của quý phi đã giúp trẫm rất nhiều". Thiếp liền mở lời c/ầu x/in thần đan có thể chữa tâm b/ệnh cho nhi tử. Bùi Độ chột dạ: "Tiêu phi là biểu muội của trẫm, nàng vốn dĩ yếu ớt". Thế là, thiếp chẳng có được thứ gì cả. Chàng lại lắc đầu: "Nàng có được toàn bộ chân tâm của trẫm". Cũng chỉ có chân tâm mà thôi. Bởi vậy, sống lại một đời, Bùi Độ lại tới cửa cầu hôn. Khi chàng nói sẽ trao hết chân tâm cho thiếp, thiếp khẽ lắc đầu: "Huynh trưởng, thiếp không gả cho người ấy nữa".