Thái tử tuyển phi. Ta cùng trưởng tỷ đều có tên trong danh sách. Nhưng lòng nàng đã trao gửi người khác, bèn đem bản thảo thơ từ giao phó cho ta. Thái tử Tô Hoài khi trông thấy những vần thơ ấy, thần sắc khác lạ. Cuối cùng, ta được chỉ định làm Thái tử phi. Ngày thành thân, trưởng tỷ vừa trông thấy chàng, sắc diện liền tái nhợt. Tô Hoài cũng vẫn luôn tâm trí để nơi nao. Sau khi giá thú, chàng đối đãi với ta vô cùng lạnh nhạt. Trừ những lúc say khướt, chàng gần như chẳng cùng ta chung chăn gối. Mỗi khi xong việc, chàng lại bóp nghẹt cổ ta mà nghiến răng ken két: "Nàng tưởng rằng làm vậy là có thể thay thế được người khác sao?" Ta mãi chẳng hiểu vì cớ gì chàng lại đối xử với ta như thế. Mãi cho đến khi trưởng tỷ lìa đời, chàng nhìn thi hài mà đôi mắt đỏ hoe: "Kiếp này lỡ duyên, kiếp sau nhất định sẽ bù đắp thật chu toàn." Mở mắt ra lần nữa, ta thấy mình quay về thời điểm nàng trao bản thảo thơ cho ta. Ta liền đẩy tay từ chối: "Trưởng tỷ hãy tìm người khác mà gửi gắm đi thôi!"