Phu quân vừa tử trận, cờ tang tại Tướng quân phủ còn chưa kịp hạ xuống. Thánh chỉ của Hoàng thượng đã ban xuống. Ép buộc phải đưa một nữ tử nhà họ Thẩm vào làm trắc phi cho Thái tử. Miệng thì nói là an ủi, kỳ thực là muốn nắm giữ binh quyền của Thẩm gia. Thiếp thân sợ hãi co rúm như chim cút, tẩu tẩu cũng sợ hãi cúi đầu giả ch*t. Hai người đùn đẩy lẫn nhau, kẻ nào cũng chẳng muốn nhảy vào hố lửa. Thấy trong phủ lo/ạn thành một đoàn, mẹ chồng điềm nhiên cất tiếng: 'Ồn ào quá, chẳng qua là gả cho một kẻ thôi mà? Để ta đi.' Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, chiêng trống vang trời. Thiếp thân cùng tẩu tẩu mặt mày tê dại, trực tiếp làm nha hoàn hồi môn, theo mẹ chồng cùng gả vào Đông cung.