Ta từ thuở nhỏ đã thấy, trưởng tỷ Khương Minh Nhu có b/ệnh. Mẫu thân m/ua về hai chiếc trâm ngọc, vốn là mỗi người một chiếc. Trưởng tỷ liếc nhìn, đưa tay liền thu cả hai vào hộp. Ta ấn giữ một chiếc, mắt nàng lập tức đỏ hoe. Phụ thân được thượng quan ban cho một đĩa vải Lĩnh Nam. Trưởng tỷ liền sai nha hoàn bưng cả đĩa về viện của mình. Ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nghiêm túc thưa với phụ thân, mẫu thân rằng: "Trưởng tỷ có b/ệnh. Xin hãy mời đại phu đến xem thử." Mẫu thân lập tức sa sầm mặt mũi, phụ thân cũng quở trách ta không hiểu chuyện. "Chỉ là một chiếc trâm, mấy quả vải, mà con lại nói tỷ ấy có b/ệnh? Tỷ ấy là tỷ tỷ ruột th!t của con, nhường nhịn một chút thì đã sao?" Về sau, ta không chịu nhường nữa. Năm sáu tuổi, ta cùng trưởng tỷ đại náo một trận. Ngày thứ ba, ta liền bị đưa đến nhà ngoại ở Giang Nam. Năm mười sáu tuổi, ta trở lại kinh thành. Vốn tưởng bao năm trôi qua, b/ệnh của trưởng tỷ hẳn đã khỏi. Nào ngờ nàng vừa thấy Bùi Hành, liền nảy sinh tâm tư. Ta cùng Bùi Hành nói thêm đôi câu, nàng liền cả ngày buồn bực không vui. Bùi Hành mời ta cùng ra ngoài, nàng thậm chí ngay cả cơm tối cũng chẳng buồn dùng. Chẳng bao lâu sau, phụ thân và mẫu thân tìm đến ta. "Minh Nghi, tỷ tỷ của con tâm duyệt Bùi Hành, sau này con hãy bớt thân cận với chàng ta. Nàng từ nhỏ tâm tư nặng nề, nhìn thấy cảnh đó, khó tránh khỏi đ/au lòng." Xem ra, trong cái nhà này, kẻ có b/ệnh không chỉ có một mình trưởng tỷ.