Tại yến tiệc đính hôn của nữ nhi, cháu gái nhị phòng là Lục Ngọc Phù cố ý rơi xuống nước. Nàng ta thân mình ướt sũng, lộ liễu trước mắt bao người, bị vị hôn phu của nữ nhi ta là Hoắc Cảnh Tu ôm lên bờ. Lục Ngọc Phù vẻ mặt đáng thương, vừa khóc vừa dập đầu: "Bá mẫu, danh tiết của Ngọc Phù đã hủy, c/ầu x/in người hãy nhường hôn sự với Hoắc tướng quân cho ta!" Kiếp trước, ta gi/ận đến thổ huyết, thà ép nàng ta xuống tóc đi tu cũng phải giữ ch/ặt hôn ước này. Ta ngỡ rằng vị chiến thần tướng quân "cả đời không hai lòng" kia, chắc chắn sẽ bảo vệ nữ nhi chu toàn. Nào ngờ, nữ nhi gả đến biên quan chưa đầy hai năm, đã hóa thành nắm đất vàng nơi biên ải. Giờ đây, nhìn đôi nam nữ đang tỏ vẻ như đôi uyên ương khổ mệnh kia, lòng ta chẳng chút gi/ận dữ. Ta rút tờ hôn thư chưa kịp trao đổi, x/é nát trước mặt mọi người. "Được thôi." Ta nhìn khuôn mặt kinh ngạc của nàng ta, mỉm cười: "Đã vì muốn gả đến biên quan mà ngay cả mạng sống cũng không màng, vậy thì ta tác thành cho ngươi."