Tôi là người làng quê, người phụ nữ đẹp nhất làng chúng tôi là một người đi/ên. Chồng cô ấy là anh hùng, năm xưa khi lũ bùn đ/á ập xuống núi, chính anh đã phát hiện đầu tiên và báo mọi người chạy trốn. Nhưng anh lại hy sinh thân mình để c/ứu một cụ già chân tay không linh hoạt, bị dòng lũ bùn cuốn đi mất tích. Từ đó, người phụ nữ hóa đi/ên. Cô ấy mãi mãi không quên được trận mưa lớn ngày hôm ấy, ngày ngày ôm chiếc ô đến nơi chồng mình hy sinh đợi chờ, mong được đón chồng về nhà. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.