Tôi và chị gái sinh ra đúng ngày Thanh Minh, nhưng riêng tôi bị coi là điềm gở. Chị làm hỏng mô hình của tôi, thế là mẹ bảo chị lấy hết đồ chơi của tôi đi. Chị bảo tiền tiêu vặt không đủ, mẹ liền c/ắt luôn phần của tôi cho chị xài. Cuối cùng chị gi*t người, mẹ bắt tôi nhận tội thay, để tôi sống mòn trong lao tù. Ngày vào tù cũng đúng dịp Thanh Minh, tôi bị đ/á/nh ch*t trong nhà tù nuốt chửng người không xươ/ng, tưởng rằng mình đã được giải thoát. Khi mở mắt lần nữa, linh h/ồn tôi lơ lửng giữa không trung, xung quanh là vô số oan h/ồn. Tôi hoảng hốt lùi lại, nhưng họ nói với tôi: "Đừng sợ, chúng tôi đến để giúp cô."